Ta đói mặt người ta khát mặt ta Ta vọng mặt em mặt em ở đâu?- HOÀNG HƯNG

THƯA BẠN ĐỌC

 Bảy mươi tuổi, cái tuổi có thể tổng kết cái gọi là “sự nghiệp” một đời, cũng có thể mở ra một đoạn đời mới theo cách ở đâu đó người ta gọi bảy mươi tuổi là “bảy mươi năm đầu tiên của đời người”! Với Nàng Thơ, thì ở tuổi này bị Nàng gút-bai là cái chắc. Nhưng ai cấm mình ngoan cố, ai cấm mình tơ tưởng, ai cấm mình hy vọng?

 Vậy thì, việc tập họp những bài thơ làm được trong 45 năm sung sức nhất (1961-2005) có thể mang dụng ý “sơ kết” đoạn đời đầu tiên hay “tổng kết” cả đời, còn tùy!

“Nước mắt một đời
Đổi một dòng hư ảo thế thôi”

Dẫu sao, hư ảo này cũng rất thật một kiếp sống đầy ngang trái, nghịch lý, dại khôn, tin yêu và thất vọng, khát khao và bất lực, phát điên vì không nói được rồi lại ước mong lẳng lặng tan ra thành lời…

Hoàng Hưng, giữa tuổi 70

 

 

 

 

 

GỬI ANH

Anh đi rồi em nằm giữa đêm sâu
Nghe cành nhãn quệt lá vào cửa sổ.
Buồng bên cạnh cha cũng chừng chưa ngủ
Thao thức mùi khói thuốc bay sang.

Mấy anh em xa nhà vẫn thương anh nhất
Cũng tự hào trước nhất vì anh.
Khi đất nước đang sục sôi đánh giặc
Anh ở tiền phương thay mặt cả gia đình.

Cách xa anh một tháng đường thư
Em thường dõi hướng anh đoán chừng chiến trận.

Bỗng hôm nay đột ngột anh về,
Cha gỡ kính ra lau, ngón tay già run mãi,
Anh cởi chiếc ba-lô đầy cát bụi
Mắt tìm chiếc ghế thân quen.

Em nhìn anh thương từ mỗi dáng đi
Mỗi chiếc lá mang về từ tiền tuyến.
Công tác gấp ghé thăm nhà vài tiếng
Đủ thì giờ kể ít chuyện nhà nghe.

Trong chuyện anh có bao nhiêu hình ảnh
Những pháo thủ tân binh những bà mẹ anh hùng,
Em cảm thấy đằng sau bao chuyện
Một cái gì hơn những chiến công.

Không kịp ngả lưng trên giường tuổi nhỏ
Anh lại ra đi. Đồng đội đang chờ.
Em một mình nằm nhớ những ngày xưa,
Cứ hối lúc gần chưa biết thương nhau nhiều nữa.

Mẹ không còn để gói cho anh nắm cơm nếp đỗ,
Vụng về em giã gạo cối vừng.
Anh đi rồi, mùi thơm mãi bâng khuâng…
Hà Nội 1965

 

CỬA SÔNG

Gió cửa sông
Mây cửa sông
Con tàu đi qua chân trời
Cô gái cửa sông – đảo hoa dẻ
Mùa hải âu, mùa én khơi

Con tàu đi như không đi
Đảo cát lặng yên chuyển chỗ
Không nói đau thương – nén lòng bão tố
Ở mãi cùng ta những ai không về

Có gì mênh mang như cửa sông?
– Nỗi buồn
Có gì cuồn cuộn như cửa sông?
–  Hờn căm
Có gì vời vợi như cửa sông?
-Nỗi nhớ
Có gì thăm thẳm như cửa sông?
– Niềm tin

Gió cửa sông
Mây cửa sông…
Cát Hải 1967

 

RẠNG ĐÔNG

Một tiếng vỗ cánh trong đêm tan,
Lá thoáng rợn, lật qua chiều gió mới.

Rạng đông xòe quạt
Rung rinh nghìn sắc trên tường vôi cũ xưa.
Không nghe nữa tiếng bom
Đào giữa thời gian những hố thẳm khôn cùng.
Rạng đông tin yêu
Đem giấc mơ đêm nối vào ngày mới.

Lại về cùng ta ban mai tinh khiết,
Chân trời thức dậy,
Bông huệ mở vòm hương,
Làn cỏ ướt sương và hơi tà áo mát.
Ban mai êm ả của ngày thường
Tiếng trẻ u oa, tiếng kẹt cửa gió vào, tiếng guốc đầu tiên.

Lại những phút sang ngày rạo rực
Nghe cuốc xẻng lanh canh trên đổ nát
Chọn gạch hồng mà đón nắng lên.
Tóc ai xanh tươi mát quãng đường liền,
Chân ríu rít nối thời gian vội vã.

Nhưng sau những nghìn đêm rực lửa
Ngôi sao mai hôm nay rung động khác xưa nhiều,
Sắc ngói đằm hơn,
Con tàu nặng đầm sâu trong biển lớn,
Trời xanh hơn trong những chuyến đi.
Vẫn lòng ta yêu cuộc sống say mê
Nhưng tha thiết bao nhiêu
Giọt nắng mới long lanh ô kính vỡ,
Giục giã bao nhiêu những đoàn tàu ra trận
Khói đập giữa bờ cây,
Những cô gái tiễn người thân trở về bên nhau trò chuyện
Đi qua ánh phượng hồng da tay.

Có rạng đông nào thao thức như sớm nay
Tim ta đập trước tầm trời rộng quá,
Hồn ta như cánh cửa
Không sao yên khi gió đến chân trời.
Hải Phòng 1969

 NGỰA BIỂN

Ba năm rồi từ phút gặp em,
Phút rùng mình khi chạm phải tiếng cười em trắng muốt,
Đêm về chập chờn dáng em nhảy nhót

Em là một thân cây căng thẳng
Tự lên hương trong buổi đâm cành
Sức cây uốn rào rào lá gió,
Em là con ngựa non thon vó
Giữa rừng người hoang vu

Em là gió biển đổi thay
Thay đổi mà luôn nồng mặn
Em thông minh em dại ngây.

Nhưng anh ôm mặt quay đi
Anh đè chặt những cơn lòng thức dậy.
Em đến và anh sợ hãi.

 ***

Có một ngày hoa lựu trắng
Có một đêm lưa thưa đôi giọt rượu trời vắng.
Gió biển gặp vai em
Khói bụi thành đuôi tóc.
Bật tiếng cười phút hoang mang nhất.

Vải mát mềm đêm anh,
Em bay nhảy bên anh lặng lặng.
Anh trao em rối rắm
Vào ngón tay em
Em không gỡ
Em bật thành ngân nga

Đừng mong chờ ai hiểu,
Giãi bày làm chi.
Em ơi cười đi.

 ***

Những hành lang sẩm tối sờ tay,
Những con đường cỏ may ống quần,
Những giọt nước trầm trầm chân vịt,
Những trời Mèo lá hát đêm yêu

Em khắc khoải toàn thân lửa múa,
Em êm êm tỉnh nhỏ mắt thầm,
Em cuồn cuộn còi ca nắng biển,
Em thèm yêu ngực gày mi thâm

Ai bảo em tô môi trước tuổi,
Ai bảo em mặt trời hoàng hôn,
Ai bảo em da trắng nhễ nhại
Ngực em bày chật một ô buồn.

 ***

Em ơi đừng mặc áo vàng.
Em mặc áo vàng
Biển động, sóng trào dữ dội.

 Em ơi đừng mặc áo trắng.
Em mặc áo trắng
Sóng quật mình tung đá ghềnh.

 Em ơi đừng mặc áo đỏ tươi.
Em mặc áo đỏ tươi
Sóng đổ nhào, biển động mãi không thôi

VỤT HIỆN (I)

1. Biển hà hát. Tóc mướt. Vòng cong. Riu ríu cánh bàng bàng. Chấm chấm nở. Phanh phanh bay. Núm núm

2. Dương tràn sức đặc động sấm nổ. Bấu cắn kiệt. Háp háp. Sắp tan sắp tan sắp tan. Cồn xa mờ láng váng chân mây. Chốt giật tung, xỏa tóc

3. Chập chững thái dương, bật thình lình năm dây đầy hốc mắt. Đi trong nước đổ, lá đá, vũng bập bùng, gió máy, trán trân trân dây chằng mồng tơi thắt cổ. Hát trong vần vũ. Mưa chim

4. Đi sắp đi. Tươi sắp tươi. Phất gió lá sáng. Màn mô kết đủ mười hai giọng bè trầm rói rói đá trắng. Rằm tươi rằm tốt rằm mốt rằm mai. Con thuyền chật chội

5. Tay vo giấy. Sáng ù xe cộ. Săn tiếng. Trôi dạt. Oc im trơ. Dù giăng gọng xé. Thét còi. Hồn tiêu tán chở vàng lang thang góc ghế. Xòe tóc nhăm nhe vứt tưởng lục. Du du

6.  Đi điên tóc bừng bừng bốc tỏa, đen nhánh vẫy vùng, chiều sảm giông giữa phố, rừng rực ráng trời chuyển. Đi mười ngón vặn mở đêm, mắt rượu, quần văng gót gỗ đảo, lỗ tai bay khói. Cười không ai đáp

7. Nghe, nghe và đám mộng. Buồn dứt thuốc lá. Ngón tay, tóc, mắt, đáy cốc, kim đồng hồ, đêm, bão biển, hải tặc, nốt ruồi. Ai hát ở bên kia thế giới. Đàn ông hay đàn bà. Đô thành treo ngược. Đen. Đá. Đen. Đá. Đen. Đá. Phóng thích. Chết chìm

8. Chữ chết long lanh tình anh không bắt được. Tình áp đặt, lẩn trốn. Tình nén. Tình giết. Tình xanh đông tạnh gió điên đầu

9. Điểm xốn xang phấp phỏng kín nhẹm bịt bùng tôi run mở tĩnh tại. Ốc gió khao khao lỗ vọng. Dặt dặt. Tênh tênh

10. Ai đi sương, tóc, dạ, lông chìm, để lại một trời thức tối. Để cây mây vướng, để đinh sao sáng, song loan tiết liệt, bao giờ và chẳng bao giờ, cóc cằn bụi bẩn trơ vơ. Gió đánh hãi hùng góc bít, không đầu, không cuối, ở giữa trăng rằm. Chận non xa, chận hút nẻo, tôi một mình vỗ cánh

 11.  Xác thịt chết từng đêm để hồi sinh trong vọng tưởng. Em câm điên nám mặt. Em trơ vơ cầu cong. Em hối hả không lời. Còn anh, anh chập chờn giữa mê điên và ân hận, thèm yêu một nghìn tình yêu một lượt giữa một miền lơ lửng gió mưa rền vang mái tôn có tiếng gọi nhau đêm nước chảy lá vườn chạy trốn đầy xột xoạt thầm thì để rồi quên đi mãi mãi.
Saigon 1980

NGƯỜI ĐI TÌM MẶT

Đêm xuống rồi
Ta lẻn
Đi tìm mặt mình
Đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình

Em mặt trẻ thơ như mình thiếu phụ
Em cử động giữa tiếng va cốc thìa
Cà phê và sữa.
Công viên chiều đẹp quá và lịch sự đến thành xa lạ
Tường vi nở mưa trên gạch đỏ
Mặt họ no đủ quá
Ho vui dễ thế kia
Cả một mùa hoa tím nhợt đi
Trong nắng hạ
Người ơi người đời ta biết có
Mấy ngày vui?
Đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình

Mặt ga đêm
Miệng mở ngủ
Giật thức
Mắt kinh hoàng
Người bốn phương chạy đổi chỗ.
Em đi về đâu em có đi cùng anh
Em có một cái mặt không?
Ta soi nhau mà tìm.
Đêm bốn bề người chen đêm chật
Em lén hưởng nồng nàn
Anh biết ngày mai mặt em trở về điếc đặc
Nhẫn nhục ăn làm.
Tàu rúc còi tàu đi tìm chi
Tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi

Mặt tôi trong gió cuốn
Mặt tôi trong nắng đốt
Mặt tôi trong lá ngón
Mặt tôi còi vọng cô liêu
Mặt tôi bàn tay ôm ấp
Mặt tôi đá núi im lìm
Mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm

Đốt đuốc lên
Cho ta đi tìm!
Đốt đuốc lang thang
Bàn chân bụi đất
Đốt đuốc tốc độ
Cháy vòng bánh xe
Đốt đuốc ái tình từng chiếc hôn đắm say hờ hững
Đốt đuốc nhịp điệu
Đất trời loảng xoảng nghịch âm
Đốt đuốc sắc màu
Cuộn quặn mặt trời Van Gogh
Đốt đuốc từ ngữ
Thơ tìm giúp mặt thơ ơi!
Mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt

Ta đói mặt người ta khát mặt ta
Ta vọng mặt em mặt em ở đâu?

Tất cả chỉ còn hoang vắng
Tất cả chỉ còn mệt mề
Tất cả qua đi
Trên mặt kính tàu
Đi thôi
Tàu ơi
Gió, cát đuổi theo để vẽ mặt ta
Đi thôi đi thôi
Đi tạc mặt vào đêm
Hút hút
Hà Nội 1973

ĐINH MỆNH

Nó sẽ đến lúc không ai chờ đợi
Vô lý như câu chuyện tầm phào
Em linh cảm suốt một đời dằn dọc
Em bận tâm giải nghiệm những chiêm bao

Anh biết anh có kẻ thù giấu mặt
Cứ rình chơi những cú bất ngờ
Anh biết sinh ra mình đã mang hội chứng
Rùng mình khắc khoải trước hư vô

Em bảo có vong đè nặng hai vai
Khiến một ngày đổi ba sắc mặt
Vong ấy là anh chứ ai
Ám đời em tâm hồn bệnh tật

Không còn Chúa cho người xưng tội
Chỉ chờ xem trừng phạt lúc nào
Em bi phẫn ở hiền sao gặp ác
Ác ở trong hiền chứ ác ở đâu

Hay kiếp trước mình đã từng ăn lận
Hay kiếp sau mình sẽ được đền bù
Sao biết được hơi đâu mà lẩn quẩn
Cứ xếp bằng như Đức Phật ngồi tù

Chiếc lá bàng

Những đôi mắt âm thầm
Rõi qua khe cửa
Bao giờ rụng chiếc lá bàng cuối cùng?

Sẽ rụng đêm nay
Khi gió bấc nổi
Không. Nó sẽ còn đeo đẳng mãi trên cây
Dai như kiếp sống đọa đầy

Trong giấc ngủ màu máu
Chiếc lá bàng mênh mông
Thức dậy không còn lá
Bầu trời tím thâm

Bỗng rùng mình kiệt quệ
Như vừa ra đi giọt máu cuối cùng

CỬA SÔNG

Con đò nhỏ đưa ta ra cửa sông
Anh với em ngồi giữa những bạn chài
Mắt cười hiền
Họ không hỏi chúng mình đi đâu

Ra cửa sông họ sẽ lên những con thuyền thúng
Buông câu chờ bữa ăn hôm nay
Còn chúng mình đi đâu, đâu những con cá lạ?
Những ngày sắp tới có gì mới hơn?

Ta bước lên một chợ cá sắp tàn
Cồn cát trắng lửng lơ giữa biển.
Đến hết cồn này mình sẽ thành con trẻ
Cởi ba lô vứt lại giữa những mảnh ván thuyền,

Đến hết cồn này mình sẽ sang kiếp khác…
Em ngập ngừng một giọt lệ trên mi
Đời sống này buồn mà đẹp quá.
Em ngập ngừng giữa phiên chợ nắng

Đò nhổ neo, nổ máy gọi về
Ta cứ đứng phân vân trên cồn cát
Các bạn chài đã đi hết rồi
Những chiếc thúng rập rờn ngoài cửa biển

Còn hai chúng mình
Đi thôi
Về thôi

Phước Hải 18/3/1995

XA LỘ THÔNG TIN

Vào xa lộ
tìm ai
vùn vụt sắc màu bay
chóng mặt
người rẽ lối nào
lạc nhau
mấy vòng trái đất

Vào xa lộ
ta tìm ta
rừng chữ
Ta thấy ta rồi
Sằng sặc cười
Nước mắt một đời
đổi một dòng hư ảo
thế thôi?

Xa lộ thông tin
Vun vút gigabite
Lỡ một giây
Đành làm kẻ bên lề
Mãi mãi

Bài này đã được đăng trong BẠN VĂN và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s