tôi từng học cánh buồm cách đi tới giấc mơ – TUYẾT NGA

NHẬT KÝ CUỐI THẾ KỶ

Những cánh rau sạch, những bông hoa sạch, những ngọn gió sạch…
và dòng sông thủy tinh
nỗi nhớ xếp hàng trong máy nhắn tin
30 phút bay anh xa ngàn dặm.

Những cửa kính màu, những ngọn đèn màu, những chai rượu ngoại…
và công viên thủy cung
mỹ viện xóa nhòa ký ức về nhau
màu lá non tơ bên ngoài phòng lạnh.

Thèm đóng gói được mùi đất ải cánh đồng hoàng hôn chim ngói bời bời
đóng gói được dáng con đò uể oải
cả lối mòn phơ phất bóng cau

Đóng gói được một trời sao rụng trong mắt anh phút khuất nẻo chân trời
đóng gói được nỗi nhớ em run rẩy
ngưng long lanh trên mí mắt âm thầm.

Mái cổ ngõ nhỏ hương cốm thơm sương vỉa hè lá đổ
ngút ngát chiều heo may…
cổ vật lòng ta mai sau
mai sau.

SÔNG ĐUỐNG CHIỀU CUỐI NĂM

Những chiếc lá vừa úa vứt mình vào hư không
bên dòng sông ngầu đỏ bỡn cợt trôi ngang cầu.

Bao nhiêu thế kỷ trước con chuồn cất cánh bay ?
bao nhiêu thế kỷ nữa cỏ xanh đầy mặt trăng ?

Sông Đuống chiều cuối năm cát giãi triền đê nhỏ
trút thắm hồng một thuở đào phai tận bây giờ.

Có anh và có em mà sương chiều rấm rứt
không anh và không em ngàn sau xuân vẫn biếc.

Nào thôi con đường nhỏ quanh co nữa làm gì
lòng đâu còn ánh lửa mà ta về lối khuya.

BẢN NHÁP

Ánh mắt của đại ngàn vạn tuổi vách đá thâm u ánh lửa cháy rừng
vòm ngực của cánh đồng vô tận tiếng hú dài hoang lạnh hoàng hôn
cánh tay những vòng ôm của sóng đáy vực sâu nhòa lẫn những chân trời
anh
bản nháp của tình yêu một sớm.

Trái tim như phế tích nép lặng im hiu hắt phía đêm dài
kỷ niệm lở trơ nỗi niềm phai nhạt những vui buồn loang lổ tháng năm
lời yêu như cỏ rối miên man không khuất được nhớ thương đang mục rữa
em
bản nháp của tình yêu đầy dập xóa

Chấm phá bản năng tìm kiếm chính mình
Những bản nháp của tình yêu rơi xuống
Bí ẩn nồng nàn
Khắc khoải đớn đau
anh
và em
và năm tháng cũ nhàu…

Những chân dung tự họa
Những chân dung không màu đầy dập xóa
Tình yêu phác lên bất lực chính mình.

NẾU NHỮNG DÒNG SÔNG CHẾT

Đừng nói với tôi rằng sông đang chết tôi từng học cánh buồm cách đi tới giấc mơ, cách khép lại một chân trời ảo vọng ngày số phận đặt vào anh như vào một khoang thuyền

Tôi đã học con đò cách đi qua những năm tháng long đong, học bến nước mùa khô cách nhận ra vóc dáng niềm chung thủy. Cọng cỏ cuối bãi bồi dạy tôi biết nhặt lên niềm hy vọng, biết nói thầm lời nói yêu anh

Mẹ lượm từ sông một đêm không trăng con chim bay con cá lội dỗ ấm lành giấc ngủ tuổi thơ em, ngày bão đổ mùa nước lên cha gánh từ sông cầu vồng 5 sắc, gỗ lim chìm bắc lớn ước mơ anh

Ngày nắng thuỷ tinh người vớt từ sông mây trôi bèo dạt ru vỗ về khắc khoải nỗi buồn tôi. Sông kể tôi nghe biển cuối chân trời bóng người tăm cá tôi kể sông nghe một ngày mẹ xa một ngày anh đi tôi thành cỏ lạ…

Thượng nguồn bỏ ngỏ hồn ai mới dong mắt ai còn đang neo chiều sóng sánh, quá khứ lội sông tìm quanh câu hát… người vừa níu được bóng mình dạt trôi.

Đừng nói với tôi rằng sông đang chết.


QUÊ CHỒNG

Vệt bùn
vết nhăn ký ức
tấm lưng trần làng quê

Sót trên đồng tiếng Từ Quy
ai qua cầu chiều sậm bóng
mẹ nhóm rơm vàng
đợi em

Đưa em về mà anh đi đâu?
ngơ ngác từng lối cỏ
dắt con lần về ngõ
sà vào tiếng của mẹ già

Tóc chị giờ búi lại sau lưng
tóc mẹ giờ rụng giữa tay cầm
cánh đồng của thời anh thơ dại
đom đóm còn ngủ mê

Bài này đã được đăng trong BẠN VĂN, Chưa phân loại. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s