em chả chung chiêng đâu… chỉ có gió rối bời… – ĐOÀN NGỌC THU

THUThôi, tha cho em, đừng níu nhau ánh mắt
Trói lòng nhau chi câu thương nhớ nửa vời
Có lỡ thương, làm ngơ như chưa nhé
Để em an bình với  lối vắng của em

mùa đông

Gió trở mùa xô đuổi Mùa Thu đi
Đông ập tới như gã đàn ông ngổ ngáo
Đông choàng vòng tay ôm thô bạo
Xiết em vào trong giá lạnh đầu mùa

Mùa Thu thế là bỏ đi rồi ư?
Mới đêm qua heo may còn dùng dằng đầu ngõ
Mẻ cốm mới vừa mới reo trên lửa
E ấp hương Thu ủ trong lá sen già

Ấy thế mà gã mùa Đông hoang dã kia
Ào ạt đến, chẳng kiêng dè mùa cũ
Không cưỡng nổi, run rảy em nép vào ngực bão
Từ giã Thu, em là của Đông rồi…

khúc xone giáng sinh

Jingle bell
Nhạc chuông đã ngân
Gió đã nhảy múa trên lá vũ điệu mùa giáng thế
Lũ trẻ hào hứng kết cây thông Noel
Treo ủng đợi quà…
Kẻ tha phương hối hả trở về nhà

Giáng sinh
Truyền thuyết về một đấng tối cao
Sinh ra, chết đi
Và sống lại
Như một định mệnh!

Ôi, Định mệnh của em
Từng Khai sáng chói lòa
Nhưng tình yêu đã chết không thể phục sinh
Quà ân nghĩa không rơi xuống từ ống khói

Giáng sinh
Ước nguyện an lành cho nhân gian
Cho cả người yêu và kẻ ghét
Cho mai sau và những điều quá vãng

Kìa
Những con tuần lộc chạy mải miết trong đêm
Cặp sừng cứa vào nền trời tối thẫm
Những vệt xước dài
Kéo dài vô tận

Jingle bell
Em lượm lên tay
Khúc xone Giáng sinh của tình yêu
Rơi lả tả trong đêm

có thương nhau làm ngơ chưa nhé

Thôi, tha cho em, đừng níu nhau ánh mắt
Trói lòng nhau chi câu thương nhớ nửa vời
Có lỡ thương, làm ngơ như chưa nhé
Để em an bình với  lối vắng của em

Chẳng bao giờ ước gặp nhau sớm hơn
Mười mấy năm đâu là con số lẻ
Dẫu chớp mắt là mưa nguồn sóng bể
Dẫu đời người chỉ tựa bóng câu

nắngMùa xuân xanh nào đã tới đâu
Đông thẳm lạnh mọi nẻo đường đến Tết
Nụ đào lỡ nở sớm trong giá rét
Cánh chưa xòe, đã khép giữa run đau…

Cảm tạ ai, lời mê đắm ngọt ngào
Tuổi đủ hiểu, phía sau là chát đắng
Chỉ tại đã vời xa, những lời khen tặng
Em chả chung chiêng đâu… chỉ có gió rối bời…

Em chả chung chiêng đâu… nước chảy hoa trôi
Hướng dương lòng có mặt trời riêng tỏa sáng
Mặt trời ngủ, trong trái tim mất ngủ
Tự ru mình cho qua giấc “hoàng kê”

Nắng ơi hanh hao, thôi chớ theo em về
Cứ mặc em giữa mùa đông giá lạnh
Có khóc, có cười, cũng là em cam tận
Lỡ thương nhau, làm ngơ như… chưa nhé, làm ngơ…

hạnh phúc

Mua một cây bồ hòn về trồng
Trong khu vườn tình tự
Cần mẫn chăm bón
Cần mẫn ăn quả ngày ngày

Mua một chiếc bút xóa
Cẩn trọng, mỗi chiều tà
Di đi một niệm khúc buồn
Di đi một niềm hoài vọng

Khi em biết quả Hạnh phúc không hoàn toàn ngon ngọt
Thì chua cay, chát đắng đã nếm rồi
Khi em hoàn thiện bức chân dung
Hạnh phúc lộ diện một khuôn hình lạ hoắc
Em ngác ngơ cả giữa xum vầy
Và hoảng hốt trong bình yên có thực…

Mua một cái rây
Gạn lọc chắt chiu êm ấm
Tỉ mẩn từng đêm ngồi đãi
Những ký ức xưa…


vọng Lý Mặc Sầu

Buồn vì họ không còn nông nổi
Những tình nhân 8x, 9x
Yêu và nốc whisky trên sàn nhảy
Yêu và thuê nhà nghỉ ngủ tập thể
Lắc và clip

Buồn vì họ quá nhiều toan tính
Những tình nhân công sở
Lời yêu qua email và tin nhắn dễ buông
Hoa hết đát và ong chặc lưỡi

Hạnh phúc cợt đùa cả thế hệ
Họ yêu nhau như thể
Ăn bánh trả tiền cao cấp
Sau cuộc chia tay tô vẽ lại môi son
Mai gặp lại cười nhăn nhở
Sòng phẳng không công nợ…

Vẫn còn đó cây hoa tình có độc
Để nỗi đau xuyên tim
Đoạn trường thảo đứt từng khúc ruột

Vọng Lý Mạc Sầu
Can chi nhảy vào lửa yêu
vương lại nhân gian
“Vấn thế gian, tình thị hà vật?”*

* Nhân vật trong truyện của Kim Dung nổi tiếng vì thất tình với câu: “ Hỏi thế gian tình là vật gì?

Bài này đã được đăng trong BẠN VĂN, THƠ và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s