Trường Sơn – Trường Sa, thiêng liêng tình yêu Tổ quốc – Phạm Kim Thanh

Những ngày tháng Bảy này, lòng mỗi người con dân đất Việt đều hướng ra Trường Sa thân thương; và trên các nghĩa trang liệt sỹ, sau  làn khói hương trầm ấm, Các Liệt sĩ linh thiêng  đang độ trì cho Quốc thái, Dân an, cho Tổ quốc mãi mãi  trường tồn, vững mạnh bên bờ Thái Bình Dương.

Bắt đầu từ những ngày học lớp 2, ngóng từng lá thư cha gửi trên đường hành quân Trường Sơn gửi về, niềm vui trẻ thơ quyện trong nắng thơm rơm rạ, trí óc non nót của  tôi hiểu Tổ quốc theo cách cụ thể, thế nào là “Bắc Nam như cội với cành” trong những dòng thư cha viết. Tôi vào tuổi trăng tròn cũng là khi đất nước thống nhất; nhưng cha tôi cũng như bao chiến sỹ đã hy sinh ở mặt trận phía nam, không một dòng mộ chí! Tôi hiểu thế nào là nỗi đau của người phụ nữ mất chồng khi nhìn mắt mẹ! Thêm một lần, Tổ quốc trong tôi là  màu máu đỏ tươi của cha nhuộm trong màu cờ. Ròng rã hơn 30 năm đi tìm cha nằm nơi xóm ấp nào ở chiến trường Long An. Tình yêu mẹ dành cho cha cao hơn núi trong những bước đi nhẫn nại và ngọn lửa hy vọng không hề tắt. Mẹ 75 tuổi, tôi đi bên Mẹ tóc trắng như mây, rước cha từ Cần Giuộc về đoàn tụ. Tổ quốc là màu cờ đỏ  phủ trên linh cữu đưa cha về với ông bà tổ tiên và quây quần với các Anh trong Nghĩa trang liệt sĩ Hòa xá, quê hương của chiếc gậy Trường Sơn đã đi vào huyền sử chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam.

Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của những nàng Vọng Phu thế kỷ XX chờ chồng, thờ chồng, nuôi con khôn lớn! Và có niềm tự hào nào lớn hơn niềm tự hào của người chiến sĩ đã chiến đấu anh dũng  vì hòa bình, độc lập, tự do của Tổ quốc, làm nên “dáng đứng Việt nam tạc vào thế kỷ”! Anh linh của Các Anh hòa trong Hồn thiêng sông núi, gọi cháu con giữ toàn vẹn biển trời yêu quý! Và hôm nay, ngay giữa những ngày tháng bảy nóng bỏng này của thế kỷ XXI, những người vợ chờ chồng vẫn ngóng trông ra Trường Sa, những trẻ thơ như tôi xưa, vẫn mong ngóng tiếng của cha ấm áp vượt sóng biển bay về ngôi nhà bé nhỏ! Tôi hình dung, các chiến sỹ ở Trường Sa thân thương cũng sẽ dặn vợ nhớ giữ gìn sức khỏe, thay anh nuôi mẹ, chăm sóc con học hành nên người.Tổ quốc máu thịt, thiêng liêng và gần gũi, từ những điều giản dị như hơi thở cuộc sống mỗi ngày.
Tiếng em từ đảo xa gọi về “ Chị có khỏe không? Chị đang viết bài hay đi công tác? Chị cứ yên tâm, chúng em vẫn khỏe, yêu đời, rau xanh mùa mưa tốt lắm chị ạ. Em vẫn đi gác đều! Chị nhớ gửi sách của ông ra cho chúng em đọc nhé” làm tôi thấy mình luôn luôn mắc nợ những người chiến sĩ! Nhất định rồi! Trường Sơn đại ngàn hôm qua  và Trường Sa  giữa biển Đông hôm nay, nơi ấy là Tổ quốc.

Tôi nhìn lên ảnh cha trên ban thờ! Vẫn nụ cười rang ngời tuổi 30, như không hề có cuộc chia ly hơn 40 năm! Và tôi biết những cánh thư của cha gửi mẹ năm nào đã được NXB QĐND trân trọng in trong sách Cha tôi và những cánh thư Trường Sơn sẽ bay ra Trường Sa. Và như thế, tôi tin, anh linh cha tôi cùng bao Liệt sỹ hy sinh ở Trường Sa đang trùng phùng nơi đảo nhỏ thân yêu, tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ thêm chắc tay súng giữ biển trời  của Tổ quốc

Bài này đã được đăng trong Tạp văn, VĂN và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s